Cảnh báo ứng dụng đọc truyện lừa đảo. ĐỌC NGAY

Ám Dục - Chương 65

Xuyên qua những bóng cây trên đường, chiếc xe lao thẳng tắp về phía trước, tốc độ xe trước sau như một cực kỳ nhanh, người đi đường dừng chân một chút, cũng chỉ kịp thấy đèn sau quét qua trong nháy mắt.

“Cô ta, là bạn của cô sao?” Sau hồi lâu trầm mặc, vẫn là anh mở lời phá vỡ cục diện bế tắc.

Dung Ân đem hai mắt liếc nhìn ra bên ngoài cửa sổ xe, ” Không chỉ là bạn, chúng tôi còn là cùng một loại người.”

Nam Dạ Tước nắm thật chặt tay lái, ánh mắt vẫn rực lửa như trước, ” Cô nên biết, cô ta hại Hạ Phi Vũ như vậy, tôi không thể nuốt trôi cục tức này được.”

Cô không muốn nghe, dứt khoát nhắm mắt lại, dựa đầu vào cửa kính, ” Nam Dạ Tước, chúng ta cứ tiếp tục dây dưa như vậy, chỉ làm cả hai cùng thiệt thôi, hãy để tôi đi đi.”

” Sáng nay tôi đã nói, cô nên bỏ ý định này trong đầu đi.” Anh nhanh chóng nói, cửa xe rất kín, Dung Ân vẫn nghe được tiếng gió o o bên tai.

“Anh quan tâm là Hạ Phi Vũ, anh hẳn là nhốt cô ta vào trong lồng vàng.” Anh thật là đáng sợ, cô tình nguyện trở về cuộc sống khốn đốn trước kia, cũng không muốn ở bên cạnh anh, Dung Ân nhìn góc đường, đèn đường mờ nhạt luân phiên, nếu có thể, cô chỉ mong có thể quay lại cuộc sống bình thường như trước kia.

Vài ngày gần đây, Dung Ân nộp hồ sơ đến một số công ty, khi phỏng vấn, cũng không có lọt vào nhóm nguy hiểm, tuy rằng cô cũng không biết vì sao, nhưng, khởi đầu như vậy coi như cũng suôn sẻ.

Nam Dạ Tước thắng gấp xe lại, đuôi xe nhổng lên một cái, ngừng xe ở ven đường, nắm chặt cánh tay mảnh khảnh kia, ” Dung Ân, cô bản lĩnh gì cũng không có, chọc giận người thì là số một.”

Liếc nhìn đáy mắt phẫn nộ của anh, vẻ mặt tinh xảo, nam nhân này, nghĩ muốn cái gì, không phải là dễ như trở bàn tay sao?

Dung Ân sững sờ nhìn sâu vào đáy mắt anh, bỗng nhiên cảm thấy mình thật ngu ngốc, anh muốn thuận theo, cô nên làm bộ thuận theo, anh muốn cái gì, cô liền cho anh cái đó, chờ anh ta chơi chán, chỉ sợ cô không đi, anh cũng đuổi cô đi.

Nghĩ nhu vậy, cô thu hồi gương mặt cứng nhắc, khóe miệng mỉm cười, ” Anh không mệt sao? Chúng ta về nhà đi.”

Đột nhiên thay đổi thái độ như vậy, anh ngẩn ra, nhíu mày, trong mắt nghi hoặc, buông tay Dung Ân lái xe đi.

Trở về Ngự Cảnh Uyển, Dung Ân lên lầu, Nam Dạ Tước đi theo phía sau cô, chuyện Tư Cần, anh nghĩ cô sẽ tranh cãi dữ dội, cũng không ngờ cô lại bình tĩnh như vậy.

Tiếng bước chân một trước, một sau, mỗi người một tâm tư. Nam Dạ Tước không biết, Dung Ân nhất định muốn rời khỏi, hành vi của anh, đã làm cho trái tim cô băng giá, thậm chí là sợ hãi.

Dung Ân muốn chính là một cuộc sống bình thường mà thôi.

Sau khi tắm qua, Nam Dạ Tước đi ra, Dung Ân đã nằm trên giường, cuộn tròn người.

Anh vén chăn lên, phía sau lưng Dung Ân rõ ràng cứng đờ, anh đem cô ôm vào lòng, lúc này cô mới chậm rãi giãn người ra, miễn cưỡng tiếp nhận.

Anh nằm lên người cô, hôn, từng chút từng chút theo thái dương đến chóp mũi cô, Dung Ân không né tránh, mặc anh hôn môi.

Lúc cao trào, bầu không khí không dễ dàng gì lắng xuống một chút lại bị tiếng chuông điện thoại phá tan, Nam Dạ Tước nhíu mày, trong lòng nôn nóng, nhấc người qua lấy điện thoại, con ngươi đang chòm trong dục vọng sau khi nhìn lướt qua dãy số, từ từ dịu lại.

Anh nhìn mắt Dung Ân, liền xuống giường ra ban công, giọng nói tuy rằng rất nhỏ, nhưng lại có thể xuyên qua cửa sổ truyền vào, ” A lô, ….Đừng sợ, nghỉ ngơi sớm một chút…”

Anh mặc áo khoác trắng đựa vào ban công kiến trúc Châu Âu, Dung Ân nằm nghiêng, cuộc điện thoại này tới thật đúng lúc, cô nên nói tiếng cảm ơn với đối phương.

Lời nói không ngoài dự tính, nhất định là Hạ Phi Vũ, Dung Ân mệt mỏi cọ mặt vào gối vài cái, xem ra, đêm nay có thê yên ổn nghỉ ngơi.

Nam Dạ Tước kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, cô nhìn thấy đốm lửa lúc sáng lúc tối, hai mắt bình tĩnh bất ngờ chạm vào mắt anh, Nam Dạ Tước hút điếu thuốc, ” Được rồi, tôi sẽ lập tức đến…”

Dung Ân kéo cao chăn, góc chăn che lại bờ môi đang nhếch lên, cô nhắm hai mắt, dáng ngủ bình thản.

Nam Dạ Tước đi vào, gió lạnh cũng nhân cơ hội vào theo, anh cởi áo ngủ thay quần áo, Dung Ân nghe được tiếng sột soạt, ngay sau dó, chặn được kéo hạ xuống, anh cúi người xuống, hôn lên trán cô.

Hô hấp đều đặn, Dung Ân cần thận giả bộ là đã ngủ, anh đứng dậy ra khỏi phòng.

Đến khi cửa bị đóng lại, cô mới nhẹ mở mắt, nụ hôn vừa rồi, thản nhiên không có chút tình dục, Dung Ân dùng tay lau trán, xoay người, mặt tối sầm.

Hôn từ biệt như vậy, chỉ thích hợp với vợ chồng hoặc tình nhân, giữa cô và Nam Dạ Tước, cũng không cần.

Đang ngủ đột nhiên tỉnh giấc, theo bản năng sờ bên cạnh, lòng bàn tay, là một mảng lạnh như băng.

Dung Ân dậy đi siêu thị mua vài thứ, lúc về đến nhà, Tư Cần đã rời khỏi giường, ngồi ngay ngắn ở mép giường, bộ dạng vô hồn.

“Ăn cái gì đi.” Dung Ân mở hộp sữa đưa tới tay cô, Tư Cần im lặng nhận lấy, “Tôi đợi cô về liền trở về nhà.”

“Không cần gấp như vậy, dù sao nơi này cũng không ai ở.”

” Dung Ân, cám ơn cô.” Tư Cần ngẩng đầu, đôi mắt hồng hồng, xem ra tối qua ngủ không ngon giấc, ” Tôi muốn đi tìm việc, không thể để cho bà nội tôi nhìn ra….”

“Cô không về Cám Dỗ sao?”

Tư Cần chua xót cười, lắc đầu, “Tôi đắc tội với Tước thiếu, cho dù trở về, quản lý cũng sẽ không tiếp nhận.”

Dung Ân cúi đầu, trầm mặc một lát, ” Vậy cô có tính toán gì không? Còn muốn múa mở màn không?”

” Dung Ân, tôi và cô không giống nhau,” Tư Cần chân trần xuống giường, đứng bên cửa sổ, tóc dài như rong biển phản chiếu trên lưng, ” Tôi còn chưa tốt nghiệp cấp 2, không chọn múa mở màn, tôi còn có thể làm gì?”

Dung Ân đứng phía sau, một tay nhẹ đặt lên vai cô, “Muốn tìm việc cũng không phải chuyện một hai ngày, không cần sốt ruột.”

Giữa trưa, Dung Ân kêu đồ ăn ở ngoài, Tư Cần khăng khăng về nhà, cô đành kêu xe đưa cô ấy về. Tới nơi, Dung Ân mới biết được trong nhà Tư Cần cũng chỉ có một bà nội già, bọn họ từ nhỏ đã sống nương tựa nhau, thu nhập duy nhất chính là dựa vào tiền hằng đêm cô múa mở màn.

Lúc trở về, Dung Ân cảm thấy trong lòng nặng trĩu, Hơn nữa, còn thấy áy náy.

Trởi lại Ngự Cảnh Uyển, mới vừa đến cửa, đã thấy Nam Dạ Tước ngồi trong phòng khách, một táy ấn lên trán vài cái, dường như rất mệt mỏi, thấy cô vào, hé mắt ra, ” Đi đâu?”

“Cô ấy tối qua ở lại nhà tôi, hôm nay, tôi đưa cô ấy về nhà.”

Anh vẫy tay gọi, ý bảo cô đến, Dung Ân ngoan ngoãn đi đến, ngồi xuống bên cạnh anh, Nam Dạ Tước một tay ôm cô vào trong ngực, ” Có phải cô thấy tôi làm vậy rất quá đáng?”

Dung Ân hạ mi mắt, ” Bây giò nói, còn ý nghĩa gì?” Cô ở ngoài cửa hô nửa ngày, anh không hề đáp lại, ai trọng ai khinh, sớm đã rõ ràng, cho dù cô làm loạn tới trời, nếu như anh không có hứng thú, cũng sẽ không thèm để ý dù chỉ một chút.

Nam Dạ Tước thấy cô im lặng, vốn có rất nhiều điều muốn nói, thấy bộ dạng này của cô, chỉ có thể thở dài, đem cằm tựa lên đỉnh đầu Dung Ân, mặt đầy mệt mỏi.

Hạ Phi Vũ xin phép ở nhà nghỉ ngơi một tuần, nhờ vào quan hệ của Nam Dạ Tước, đồng nghiệp ở công ty cũng không biết cô ở Cám Dỗ đã xảy ra chuyện.

“Này, Dung Ân,” giờ nghỉ trưa, đồng nghiệp tới gần, ” Cô trước kia mủa mở màn ở Cám Dỗ sao?”

Dung Ân chuyển động bút trong tay, cũng không ngẩng đầu lên, ” Cô ngạc nhiên lắm sao?”

“Vậy cô cùng giám đốc cũng biết nhau tại đó đúng không? Ôi, cô có nghe nói không, đêm chúng ta đi ra ngoài chúc mừng, nghe nói giám đốc cũng ở đó, còn đập phá phòng Vip…”

“Anh ta có tiền, đập phá cũng không có gì ngạc nhiên, ” chuyện của Hạ Phi Vũ ở Cám Dỗ, dựa vào tính tình của anh, như thế này cũng không có gì khó hiểu, ” Đúng rồi, trưởng phòng Hạ xin nghỉ vài ngày sao?”

“Đúng vậy, hình như là thân thể không thoải mái.”

Dung Ân sắp xếp những văn kiện tồn lại đứng lên, khóe miệng nhẹ giương, ” Tan làm tôi còn có việc, còn mọi người? Có ghé qua nhà cô ấy không?”

“Trời ạ, cô không nói tôi cũng không nghĩ đến”, đồng nghiệp đó vỗ sau ót, “Hôm nay tôi phải đi, xem trưởng phòng Hạ rốt cuộc làm sao.”

Dung Ân mỉm cười, thấy cô cười, liền cúi xuống, lấy khuỷu tay chống lên bàn , ” Kỳ thực, cô phải cười nhiều một chút, nhưng vậy mới tốt, nếu không, người ta nhìn thấy bộ dạng cự tuyệt của cô, sớm muộn cũng ghét bỏ cô…”

“Thế à, lúc Dung Ân vừa mới đến, không phải cô rất khi dễ cô ấy sao.” Lý Hủy kéo ghế dựa lại, thấy bất bình không tha, ” Bây giờ mới phát hiện ra Ân Ân chúng ta thật tốt…”

“Tôi nào có, chính là cô ấy không nói lời nào thôi…”

“Chậc, nhìn cô lấp chống chế…”

Dung Ân bị chọc cười nhịn không được, vừa muốn nói chuyện, cổ họng liền có cảm giác ghê tởm, cô vỗ vỗ ngực, dạ dày mình luôn không tốt, cầm lấy ly nước ấm uống vào, cảm thấy đỡ hơn nhiều.

Sau khi tan ca, Dung Ân đi bệnh viện, mẹ đã tốt lên, nói chuyện càng ngày càng rõ ràng, cô mua đồ ăn, đem bày ngập trên chiếc bàn nhỏ.

“Mẹ, đã lâu không ăn thức ăn mẹ nấu.”

” Ân Ân,” mẹ Dung vẫn chưa thể cầm đũa, chỉ có thể cố hết sức dùng muỗng tự ăn cơm, ” Ta muốn…. về.”

Dung Ân gấp đồ ăn bình thường mê thích vào trong bát bà, ” Mẹ, yên tâm, con hỏi bác sĩ rồi, sau đợt trị liệu này, con sẽ đưa mẹ về.”

“Thật không?” Mẹ Dung lộ vẻ sung sướng, ” Ta không muốn… ở đây, ta muốn nhà.”

” Được, con hứa với mẹ.”

Đi động đặt bên cạnh vang lên, Dung Ân liếc mắt một cái, thấy là Nam Dạ Tước, liền không để ý tới, sau vài lần kiên nhẫn, cô tắt điện thoại, chẳng quan tâm.

Ở lại đến 8h, mãi đến khi y tá giục cho mẹ nghỉ ngơi, Dung Ân mới cầm túi xách đi ra.

Trong thời gian này, cô phải nhanh chóng rời khỏi Nam Dạ Tước, cho mình một cuộc sống mới.

Khi trở lại Ngự Cảnh Uyển, trong tòa nhà rộng lớn kia, tối đen như mực, chỉ có mấy ngọn đèn đường hiu quãnh chiếu sáng rọi lên mấy viên đá cuội, Dung Ân dừng chân một chút, nghĩ đến có một ngày có thể rời đi, tâm tình liền tốt lên.

Mở cửa, đổi giày ở cửa, cô xác định Nam Dạ Tước lúc này chắc hẳn không có ở nhà, nhẽ nhàng lên lầu hai, trong phòng ngủ hệ thống sưởi được mở, khi cô đi vào, bị cái gì vướng chân ở cửa, thiếu chút té ngã trên mặt đất.

Dung Ân ổn định bước chân, sau khi mở đèn, chỉ thấy Nam Dạ Tước nằm ngang cửa, sắc mặt trắng bệch, quần áo màu đen bị gỡ mấy nút, mở rộng lộn xộn qua hai bên.

” Nam Dạ Tước, anh sao vậy?” Cô đi đến bên cạnh Nam Dạ Tước, toàn thân vẫn không thấy anh có gì khác thường, Nam Dạ Tước thở phì phò rất nhỏ, ” Dìu tôi vào phòng tắm.”

“Anh như vậy, nên gọi bác sĩ thôi.” Bộ dạng của anh, không bình thường chút nào.

” Nói nhảm, nhiều chuyện.” Anh mạnh mẽ chống tay đứng dậy, đặt một cánh tay lên vai Dung Ân, cô vất vả lắm mới kéo anh lên được, hai người nghiêng ngả lảo đảo đi vào phòng tắm.

Nam Dạ Tước ngồi sát bồn tắm, ra hiệu cho Dung Ân cởi quần áo của mình, ” Mở nước lạnh.”

“Anh điên rồi sao?” Dung Ân hai mắt liếc ngoài cửa sổ, ngoài trời lác đác những hạt tuyết nhỏ.

” Ân Ân, sớm muộn cũng có ngày, tôi ăn miếng trả miếng.” khi Nam Dạ Tước nói ra lời này, Dung Ân có thể cảm giác được loại nghiến răng lạnh buốt này, cô đang cởi nút ao cho anh thì dừng lại, nhớ tới lời của Lí Hàn, ” Anh…”

Chẳng lẽ là, Angel-beat phát tác?

“Anh như vậy không ổn,” Dung Ân vội dừng tay, ” Nhanh gọi Từ Kiêm đến.”

“Cô từ khi nào phiền phức như vậy?” Nam Dạ Tước vỗ vỗ, nước lạnh liền xối ào ào xuống, không đến vài giây, toàn thân anh ướt nhẹp.

“Nam Dạ Tước, anh như vậy sẽ xảy ra chuyện.” Dung Ân tắt nước, cầm chặt tay anh.

“Cô trong lòng không phải muốn tôi gặp chuyện không may sao? Tôi chết, cô có thể rời đi như mong muốn…”

Dung Ân lúc này không có thời gian cùng anh nói nhảm nhiều vậy, lấy khăn tắm bên cạnh, khoác trên hai vai anh, ” Anh là sợ bị người khác thấy bộ dạng này sao? Mau đứng lên …”

“Cô nói cái gì!” Nam Dạ Tước vung tay, đây cô thật xa, ” Đóng cửa, đi ra ngoài!”

“Lúc này, anh còn muốn tự ái sao?”

” Dung Ân!” tóc Nam Dạ Tước lộn xộn trước trán, “Cô ăn gan báo phải không? Tôi kêu cô ra ngoài.”

“Đúng, tôi ăn gan báo đó, ” Dung Ân bướng bỉnh đi đến, vươn hai tay ra kéo, lúc này Nam Dạ Tước không còn sức lực, lại bị cô kiên quyết kéo trở về phòng ngủ, cô hất anh lên giường, học theo lời anh nói, ” Muốn vứt bỏ chính mình, không cần phải làm trước mặt tôi.”

“Chết tiệt—–”

Dung Ân tìm hiểu về thuốc phiện chỉ qua chác chương trình TV, cũng không nghĩ tới sẽ có người bên cạnh chính mình lại bị như vậy, Nam Dạ Tước trên giường khó chịu, toàn thân như bị ngàn vạn con kiến cắn, từng giọt từng giọt mồ hôi rơi xuống, so với lần trước bị thương đáng sợ hơn rất nhiều.

Dung Ân tuy rất sốt ruột, cũng không biết nên làm gì bây giờ, thừa lúc Nam Dạ Tước không chú ý, lấy điện thoại anh , gọi cho Từ Khiêm.

Lúc anh ta tới, Nam Dạ Tước hai mắt sung huyết, hung dữ nói, ” Sao ngươi lại tới đây!”

“Là tôi,” Dung Ân vắt khăn mặt đặt vào trán anh, ” Tôi sợ một mình tôi không thể ứng phó.”

Từ Khiêm đứng ở bên giường, không kìm lại được đùa giỡn, “Cậu từ trước tới nay cẩn thận như vậy, sao lại để người ta tiêm vào những thứ này?”

Dung Ân không biết vì sao, trong lòng liền có mấy phần chột dạ, Nam Dạ Tước uể oải, hai mắt trừng Dung Ân, “Cô gọi hắn đến cũng vô dụng.”

“Đúng vậy,” Từ Kiêm khoanh hai tay, tựa vào một bên, “Bất quá còn có mộtbiện pháp.”

“Biện pháp gì?” Dung ân trong mắt sáng ngời.

” Tôi … tiêm cho anh ta một mũi nữa, sẽ không việc gì.”

“Ngươi cút,” Nam Dạ Tước giận dữ hét, “Nếu không cút, đánh chết ngươi.”

Từ Khiêm quay đầu chuẩn bị rời đi, Dung Ân thấy thế, theo đi ra ngoài, sau khi đóng cửa, hơi lo lắng nói, “Như vậy thực sự không có việc gì sao?”

“Angel-beat cũng giống tất cả các loại thuốc phiện khác, không có thuốc trị, chỉ là khi phát tác sẽ khó chịu, nhân quả báo ứng, cũng nên cho anh ta nếm thử một chút.”

” Ý của anh là …”

“Đúng, chính là tự anh ta vào chợ đêm.” Từ Khiêm đối với cách làm của Nam Dạ Tước, hiển nhiêu là không đồng ý, “Chính anh ta chưa bao giờ tiếp xúc qua mấy thứ này, sau khi đã trải qua, có lẽ tương lai sẽ bớt phóng túng không chừng.”

Dung Ân ngoan ngoan không nói một lời, cô không nên biết, cô không muốn chuốc họa vào thân.

Sau khi tiễn Từ Khiêm, lúc Dung Ân đi vào phòng, Nam Dạ Tước đã lăn lộn trên mặt đất, cô bước đến dìu anh, Nam Dạ Tước gióng nói suy yếu , “Tôi gọi điện cho cô… cô tại sao không nghe máy?”

Dung Ân không nghĩ tới anh là độc tính phat tác, cô cúi đầu, “Lúc đó tôi ở bệnh viện.”

“Tôi rất khó chịu” Lúc Dung Ân nâng Nam Dạ Tước ngồi dậy, anh đẩy cô ra, “Cô đi ra ngoài.”

Cô dìu anh ngồi lai, tắt đèn trong phòng, cả phòng tối lại, Dung Ân lại rõ ràng nghe được chính mình nói, “Tôi ở cạnh anh.”

“Muốn nhìn bộ dạng chật vật này của tôi sao?” Anh đã không còn sức lực.

Dung Ân cố gắng mỉm cười, trong mắt đã có cảm thấy nước mắt, “Đúng, tôi muốn xem Tước thiếu bình thường cao ngạo, lúc chật vật, là bộ dạng như thế nào.”

“Một chút độc tính này có thể làm gì chứ?” Nam Dạ Tước tuy rằng khó chịu, lần lượt nhớ lại những chuyện trước đây, “Vì sao mỗi lần tôi chật vật nhất, luôn có cô bên cạnh.”

Dung Ân dùng sức dìu anh lên giường, đắp chă lại, “Bởi vì lúc tôi chật vật nhất, chính là thành tích của anh, anh có phải rất khó chịu khong, muốn tôi trói anh lại không?”

Nam Dạ Tước bỗng nhiên nhíu mày, gương mặt đẹp đẽ dần dần dãn ra, “Cô không tin tôi có thể vượt qua được sao?”

“Tôi xem trên TV đều là như vậy …”

Anh xoay người một cái, quay lưng lại với Dung Ân, ” Tôi cùng bọn họ không giống nhau, dù sao, cũng là lần đầu phát tác, tất nhiên mãnh liệt nhất…”

Dung Ân nghe vậy mất hết hồn vía, vừa định cuối xuống, lại thấy cổ họng khó chịu, cô vội đứng dậy vào phòng tắm.

Nôn khan không ngừng, cô không dám phát ra tiếng động quá lớn, chỉ có thể lấy tay bưng kín miệng.

Một tay kia chặn ngang bụng, chờ cảm giác kịch liệt kia qua đi, Dung Ân mới mở nước lạnh, rửa mặt, cô lau mồ hôi trên trán, ngồi ở một bên bồn tắm.

Cô cặn kẽ nghĩ, mới cảm thấy có chút không đúng.

Kinh nguyệt đã chậm nửa tháng, mới đầu, cô cứ tưởng uống thuốc tránh thai nên như vậy, chưa bao giờ nghĩ đến, chợt nghĩ ra, Dung Ân liền cảm thấy sợ hãi, hai tay gắt gao ấn vào bụng, sắc mặt tái nhợt gần như trong suốt.

Bên ngoài, anh cực kỳ khó chịu, bên trong, lòng cô như lửa đốt, thấp thỏm lo âu.
ThichTruyen.VN


Đọc tiếp :  Ám Dục - Chương 66 ››
 truyen ngan, thich truyen